TP HCM – Dù giấy tờ tùy thân có ghi địa chỉ rõ ràng, gia đình chị Kim Thoa đã sống hơn mười năm trong một lán lá tạm bợ, không số, trên mảnh đất nông nghiệp mượn của người quen ở khu 10 Cát Lái. Cuộc sống của 5 thành viên vốn đã khó khăn, giờ càng bấp bênh hơn trước bệnh hiểm nghèo của con gái út Tuệ An.
Tối 9/3, tại khoa Ung bướu Huyết học, Bệnh viện Nhi đồng 2, bé Tuệ An tỉnh giấc sau một giấc ngủ ngắn và vươn tay đòi mẹ bế. Chị Kim Thoa, 41 tuổi, luồn tay bồng con vào lòng dỗ dành. “Con biết đi, biết nói từ lúc 10 tháng tuổi. Nhưng sau một tháng nằm cấp cứu, bé bị liệt nửa người, phải học đi lại, tập nói lại từ đầu,” chị nghẹn ngào chia sẻ.

Hai tháng trước, khi Tuệ An – tên gọi ở nhà là Nắng – bị ho và sốt, gia đình đưa bé đến Bệnh viện Lê Văn Thịnh (TP Thủ Đức). Kết quả xét nghiệm máu chuyên sâu cho thấy chỉ số ba dòng máu giảm nghiêm trọng, bé lập tức được chuyển lên Bệnh viện Nhi đồng 2. Tại đây, bác sĩ chẩn đoán bé mắc bạch cầu cấp lympho. Chị Thoa bàng hoàng: “Tôi cứ nghĩ kết quả nhầm lẫn. Sao con tôi lại đột nhiên mắc ung thư máu?”
Dù bác sĩ trấn an bệnh của con phát hiện sớm, cơ hội sống tới 90%, hành trình điều trị vẫn vô cùng gian nan. Ngay từ toa hóa chất đầu tiên, cơ thể 28 tháng tuổi của bé phản ứng dữ dội, lại nhiễm nấm và phải nằm phòng cấp cứu nửa tháng.
Ba ngày sau khi ra khỏi hồi sức, bé gặp biến chứng nhồi máu não. “Hôm đó con co giật, mặt méo xệch, hai mắt không thể nhắm. Dù bác sĩ nói là biến chứng do cơ địa, tôi vẫn tự trách bản thân,” chị Thoa nhớ lại, giọng run run.

Chi phí điều trị ngày càng đè nặng lên tài chính gia đình. Bố bé, anh Thạch Có, 51 tuổi, mắc bệnh gout và suy thận cấp, vẫn tuần vài ngày cố gắng đi phụ hồ kiếm tiền. Chị Thoa kê bàn bán nước trước nhà để trang trải sinh hoạt, nuôi con trai lớn đang học đại học và con thứ đang học lớp 8. “Vợ chồng tôi dặn nhau cố gắng làm lụng, không muốn trở thành gánh nặng cho xã hội,” chị nói, mắt rưng rưng.
Trước ngày Tuệ An nhập viện, chị Thoa phải đóng cửa quán nước để chăm bà ngoại hấp hối, tiền dành dụm gần như cạn kiệt. Vào ngày con nhập viện, trong túi chị chỉ còn vỏn vẹn vài trăm nghìn đồng. Khi bác sĩ yêu cầu tạm ứng 11 triệu đồng, chị bất lực, phải gọi anh Võ Thành Được – tiểu đội trưởng Ban chỉ huy Quân sự phường Bình Trưng – cầu cứu. Nhờ sự giúp đỡ của anh và đồng đội, khoảng 50 triệu đồng được chuyển gấp vào viện, giúp Tuệ An cầm cự qua cơn nguy kịch.

Mái lán nơi gia đình sinh sống chỉ là những tấm lá ghép tạm, nền xi măng thô sơ, mùa mưa nước dột tứ bề. Trong gian khó ấy, bé Tuệ An từng là “vệt nắng” duy nhất mang niềm vui cho gia đình. Vợ chồng chị gọi con là “Nắng”, bởi em là nguồn sáng ấm áp, thắp lên hy vọng trong căn nhà nghèo.
Nhưng hai tháng qua, căn bệnh hiểm nghèo đã làm vệt sáng ấy mờ dần. Thi thoảng trong cơn mê, tiếng con yếu ớt vẫn cất lên: “Mami, tóc Nắng đâu…”, khiến trái tim người mẹ nhói đau.
Nguồn: TinTucNews
